Goldman Sachs cảnh báo giá dầu Brent có thể vượt 120 USD/thùng nếu tình trạng gián đoạn tại eo biển Hormuz tiếp diễn. Cảnh báo này được đưa ra trong bối cảnh tuyến đường vận chuyển dầu quan trọng vẫn đang chịu áp lực, làm dấy lên lo ngại về nguồn cung toàn cầu.
Ý nghĩa của cảnh báo
Trong một báo cáo nghiên cứu, ngân hàng này chỉ ra eo biển Hormuz là rủi ro then chốt. Khoảng 1/5 lượng dầu thô toàn cầu đi qua eo biển hẹp giữa Iran và Oman này. Bất kỳ sự gián đoạn kéo dài nào cũng có thể nhanh chóng thắt chặt nguồn cung và đẩy giá tăng mạnh. Mức 120 USD của Goldman không phải là dự báo chính thức, mà là một kịch bản rủi ro mà các nhà giao dịch và quốc gia nhập khẩu đang theo dõi sát sao.
Khoảng cách giữa cảnh báo và thị trường
Trong khi đó, các thị trường dự đoán lại có góc nhìn thận trọng hơn. Một thị trường dự đoán hiện chỉ cho thấy xác suất 0,9% rằng dầu WTI sẽ đạt 120 USD/thùng vào tháng 7/2026. Con số này khác xa so với kịch bản rủi ro tức thời mà Goldman đưa ra. Xác suất thấp phản ánh niềm tin của giới giao dịch rằng căng thẳng tại eo biển Hormuz có thể chỉ là tạm thời hoặc khó leo thang thành khủng hoảng toàn diện.
Sự khác biệt giữa cảnh báo của Goldman và kỳ vọng thị trường bắt nguồn từ khung thời gian và phương pháp khác nhau. Goldman tập trung vào tác động ngắn hạn nếu tình hình xấu đi. Thị trường dự đoán tổng hợp nhiều yếu tố – bao gồm địa chính trị, phản ứng nguồn cung và thay đổi nhu cầu – trong dài hạn hơn. Mức 0,9% cho thấy dù kịch bản 120 USD là khả thi, nhưng đa số người tham gia thị trường cho rằng đó là điều khó xảy ra.
Dầu Brent – chuẩn quốc tế – thường giao dịch ở mức cao hơn WTI (chuẩn Mỹ). Vì vậy, nếu Brent vượt 120 USD thì mức tăng sẽ còn nghiêm trọng hơn so với kịch bản WTI 120 USD. Xác suất thấp của thị trường dự đoán đối với WTI không trực tiếp phản ánh Brent, nhưng cho thấy giới giao dịch không kỳ vọng giá dầu nói chung sẽ tăng vọt lên mức đó trong vòng hai năm tới.
Tuy nhiên, cảnh báo của Goldman vẫn có trọng lượng. Ngân hàng này có thành tích trong việc nhận diện rủi ro địa chính trị trên thị trường năng lượng. Các nhà đầu tư và nhà hoạch định chính sách sẽ theo dõi chặt chẽ liệu tình hình eo biển Hormuz có xấu đi hay không – hoặc liệu các nhà sản xuất khác có thể tăng sản lượng để bù đắp thiếu hụt.
Cả Goldman và thị trường dự đoán đều không đưa ra dự báo chắc chắn. Điều họ làm là thu hút sự chú ý vào một điểm yếu có thể phá vỡ sự bình yên hiện tại trên thị trường dầu. Những tuần tới sẽ cho thấy tình trạng gián đoạn tại eo biển Hormuz sẽ giảm bớt hay leo thang, và liệu giá dầu có đi theo kịch bản của Goldman hay kỳ vọng dè dặt hơn của thị trường.




