Lý do Cotton thúc đẩy trừng phạt
Trong một tuyên bố gần đây, Cotton cho rằng hệ thống thu phí của PGSA tương đương với một khoản thuế bất hợp pháp đối với vận tải biển quốc tế. Ông mô tả đây là một hình thức cưỡng ép kinh tế làm suy yếu nguyên tắc tự do hàng hải. Cotton muốn Bộ Tài chính chỉ định PGSA theo các thẩm quyền trừng phạt hiện có, điều này sẽ đóng băng bất kỳ tài sản nào tại Mỹ và cấm các công ty Mỹ kinh doanh với cơ quan này.
Lời kêu gọi của thượng nghị sĩ diễn ra trong bối cảnh căng thẳng gia tăng ở Vịnh Ba Tư, nơi Iran đã sử dụng vị trí chiến lược của mình để gây áp lực lên giao thông hàng hải. Khoản phí áp dụng cho tất cả các tàu thuyền đi qua eo biển, một điểm nghẽn cho khoảng 20% lượng dầu thế giới.
Nguy cơ leo thang
Việc trừng phạt PGSA có thể làm leo thang một tình huống vốn đã bất ổn. Iran coi eo biển này nằm trong vùng ảnh hưởng của mình và trước đây từng đe dọa đóng cửa eo biển để đáp trả áp lực từ phương Tây. Một động thái trừng phạt của Mỹ có thể kích động các biện pháp trả đũa, bao gồm hạn chế thêm đối với vận chuyển hoặc thậm chí là phô trương quân sự.
Các nhà quan sát ngoại giao lưu ý rằng bất kỳ hành động đơn phương nào của Washington cũng có thể khiến các đồng minh vùng Vịnh, vốn phụ thuộc vào eo biển này để xuất khẩu, xa lánh. Bản thân PGSA là một thực thể ít được biết đến, nhưng các khoản phí của nó là biểu hiện hữu hình của đòn bẩy mà Iran có đối với dòng chảy năng lượng toàn cầu.
Tác động đến chuỗi cung ứng dầu toàn cầu
Sự gián đoạn hoạt động của eo biển sẽ ảnh hưởng nặng nề đến thị trường dầu mỏ. Các tàu chở dầu thô từ Ả Rập Xê Út, Iraq, Kuwait và UAE đi qua eo biển mỗi ngày. Nếu các lệnh trừng phạt khiến PGSA trả đũa — chẳng hạn như tăng phí hoặc chặn tàu — giá dầu có thể tăng vọt. Cơ quan Năng lượng Quốc tế đã theo dõi eo biển này như một điểm yếu quan trọng trong nguồn cung toàn cầu.
Đề xuất của Cotton không nêu chi tiết cách thức thực thi các biện pháp trừng phạt, nhưng chỉ riêng lời đe dọa cũng có thể tạo ra sự bất ổn. Các công ty vận tải biển có thể định tuyến lại tàu chở dầu, làm tăng thêm nhiều ngày và chi phí cho các chuyến đi. Đây là rủi ro mà ngành công nghiệp này nhận thức rõ.
Câu hỏi về luật hàng hải
Trọng tâm của tranh chấp là một câu hỏi pháp lý: liệu một quốc gia ven biển có thể áp đặt phí đối với quá cảnh qua eo biển hay không? Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển đảm bảo quyền tự do hàng hải qua các eo biển được sử dụng cho hàng hải quốc tế. Iran không phải là thành viên ký kết, nhưng nước này từ lâu đã lập luận rằng họ có quyền điều tiết giao thông vì lý do môi trường và an toàn.
Các nhà phê bình coi các khoản phí này như một loại thuế trên thực tế đối với thương mại toàn cầu. Các biện pháp trừng phạt đối với PGSA sẽ là phán quyết của Mỹ rằng hành vi này vi phạm luật pháp quốc tế. Điều đó có thể tạo ra tiền lệ cho cách các chính phủ khác phản ứng với các khoản phí tương tự ở những nơi khác.




